Vu Huynh

stupid boy in the wild world

Con người ta liệu có sống được bằng những kỷ niệm?

Có chứ, con người ta vẫn sống được bằng những kỷ niệm.

Sẽ có nhiều người sẵn sàng vất bỏ quá khứ đau thương, hay những kỷ niệm buồn, chỉ để hướng hoàn toàn bản thân về phía tương lai. Nhưng họ lại quên rằng, chính nhờ những đau thương, buồn bã đấy mà họ đã nhận ra họ cần phải bước tiếp. Điều con người ta cần nhất ấy là nhận ra được điểm yếu của mình, nhận ra được lý do vì sao ta vấp ngã, khi đã nhìn nhận được điều đó, con người sẽ mạnh mẽ hơn và tìm ra làm như thế nào để hướng về phía trước.

Vì thế, tôi luôn quan niệm rằng, quá khứ là một thứ gì đó đã tồn tại chứ không phải là chưa bao giờ tồn tại, quá khứ đã thành một phần của tôi như tất cả những mảnh ghép trong trong cuộc đời. Kỷ niệm đó, quá khứ đó có thể sẽ rất đau thương, buồn và thật nhiều nước mắt, nhưng thế thì đã sao, tôi vẫn còn những kỷ niệm thật đẹp đẽ khác, mà thậm chí đều chỉ từ một vấn đề. Điều gì cũng có hai mặt của nó, bạn sẽ phải lựa chọn cách nhìn nhận vào mặt tốt hoặc mặt xấu, nếu bạn chỉ nhìn vào một mặt mà bỏ qua mặt kia, bạn sẽ vô tình tự vả vào mặt mình vì sự ngu ngốc đó.

Trong tình yêu, đôi khi bạn vì quá yêu một người mà đã không nhìn nhận thật sự chính xác về người đó, bạn chỉ nhìn vào những điểm tốt của họ mà không để ý rằng bên cạnh những điểm tốt đó, họ cũng chỉ là con người, và dĩ nhiên là họ vẫn tồn tại trong họ những điểm xấu. Như một ai đó đã nói: “Nhìn thấy điểm tốt thì mới chỉ là thích thôi, nhìn được cả những điểm xấu và yêu chúng thì đấy mới là yêu”. Bạn đừng trông mong quá nhiều về những gì người ta làm cho bạn, hãy nhắm mắt lại và nghĩ thật sự về những cảm giác của bạn khi ở bên cạnh họ. Bạn có cười không? Bạn có thấy hạnh phúc không? Bạn có thấy thời gian trôi quá đỗi nhanh khi bên cạnh họ không? Bạn có muốn hai người ngồi mãi bên nhau không? Nếu có, thì có lẽ bạn đã yêu. Như tôi …

Lại nói về những kỷ niệm, đôi khi tôi ngồi nghĩ về những kỷ niệm buồn, nhưng tôi vẫn mỉm cười, ừ, cũng vì chúng mà tôi mới trưởng thành được như thế này. Tôi cảm ơn vì những kỷ niệm buồn đó đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi để tôi vững chân trên đường đời đầy gam go này.

Tôi sẽ vẫn sống mãi bằng những kỷ niệm này.

Ngày đau buồn nhất

Không dám nghĩ sẽ có ngày mất em
Và anh lạc bước trong đêm đen
Vô tận…
Yêu rất nhiều nhưng không kiên nhẫn
Em ngồi đó nhưng chỉ lặng câm
Không nói…
Tim anh đau nhói
Nhìn giọt nước mắt rơi

Trong đời anh ngày đau buồn nhất
Có lẽ là ngày anh đánh mất…
…Em!

Nhâm Thìn

Tết nay đã khác Tết xưa, mà cũng chả nói gì xa xôi, năm ngoái còn phóng xe đi lung tung … Năm nay bị quả chân sưng vù đau điếng người nên ở nhà xem táo quân. Ức chế nhất là nhìn bố mẹ đi ra đi vào dọn dẹp đồ cúng giao thừa nhưng mình chả giúp gì được, thương ơi là thương.

Giao thừa. Cả nhà ngồi đoàn tụ. Tết năm ngoái thiếu người, năm nay sum vầy sao thấy ấm áp thế. Mình được giao nhiệm vụ mở chai sâm-panh, bốp một phát rượu phun ra, năm mới đến rồi. Mẹ bảo năm nay còn mỗi một mình mẹ đi làm, cả 3 bố con đều không đi làm nên mẹ mừng tuổi cả 3 bố con. Con cám ơn mẹ ạ. Nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ của mẹ khi được tận tay mừng tuổi 3 bố con thì đúng là không bút nghiên nào diễn tả được.

Năm nay đặc biệt quan trọng với mình vì mình đã bước lên một con đường khá là nhiều chông gai, nhiều khó khăn và thách thức. Nhưng mình luôn tự nhắc nhở mình rằng: mình còn trẻ, chưa đóng góp được gì cho xã hội, chưa giúp đỡ được gì cho bố mẹ, thì phải biết dấn thân, dù có thất bại hay thành công thì việc này sẽ dạy cho mình được rất rất nhiều bài học mà không trường lớp nào có thể dạy được.

Mình đang rất quyết tâm.

Chào Nhâm Thìn! Chào năm mới! Chào bản thân mới!

Bia

Tối qua (tức là 27 tết) anh lê cái thân tàn ma dại này đi uống bia với các chiến hữu. Tiên sư, ngồi nhà 2 tuần nay chả có giọt men nào vào người, bạn bè cũng hiếm đến, tụi nó còn phải lo tết nhất cho gia đình, anh cũng khá là buồn đời + tự kỷ. Tết nhất đến nơi, người người đi chơi đi bời, hoặc là tất bật chuẩn bị tết, còn anh thì lại ngồi 1 cục như cục gì gì đấy ở nhà, tức điên cả tiết. Vậy nên anh quyết định phải đi uống bia, phải vực dậy cái tâm trạng chán chường này. Và anh đi thật!

Chả là bia Huda Huế đang có chương trình khuyến mãi, uống 10 thùng được tặng 1 lon, thế nên anh và các bạn anh thích thú với chương trình khuyến mãi cực sốc này lắm. Cả lũ 5 thằng hạ quyết tâm là sẽ phải chiến đấu cho đến tận khi trúng thưởng thì mới về. Nói thật chứ đứa nào bảo rằng không thích uống bia thì đúng thật là chém gió, hoặc giả như không chém gió thì nó cũng đã bỏ qua một phương thức thăng hoa cảm xúc cực kỳ rẻ tiền. Chỉ đơn giản với vài lon bia, anh đã có thể hóa thành con người khác, anh sẽ cười thật to với mỗi câu chuyện cười cùng bàn, anh sẽ không biết mệt khi nói liên tục mấy tiếng đồng hồ, anh cũng không ngại chi tiền và hào phóng tặng tiền thừa cho cô chủ quản…

Giờ giả sử bạn đang buồn nhé, bạn đi uống vài chai bia, xỉn được thì càng tốt, về nhà (tất nhiên là phải an toàn đấy!), leo lên giường, trước đó đừng quên nhấc máy gọi điện cho người mà bạn quý mến, nói nhăng cuội gì đấy, đại ý là cho người đó biết rằng kể cả trong lúc xỉn bạn cũng nhớ người ta (mà thực sự thì nhớ suốt cả buổi nhậu chứ có lúc nào không nhớ đâu), rồi yên tâm lên giường nằm ngủ, nhớ đặt cạnh giường cái thùng rác đề phòng nôn mửa. Sáng hôm sau tỉnh dậy bạn sẽ như được tái sinh – với cái đầu xoay vòng vòng – và nỗi buồn đêm qua sẽ chỉ còn là dĩ vãng. Đại khái thế.

Anh không giỏi diễn đạt, nhưng anh đã từng quên buồn quên sầu như thế, ngày xưa Uyên ương hồ điệp mộng bảo là “nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm” đấy là nói phét, anh cóc tin. Lúc uống vào người lâng lâng vui vẻ ngập tràn, sầu thế đếch nào được mà sầu.

Lấy ví dụ tối qua, cuối cùng thì cả lũ chỉ uống có mỗi 1 thùng vì chủ quán ngáp dài ngáp ngắn lúc 12h – sớm bỏ xừ!! Tụi anh chia tay nhau ngay tại quán, anh suýt quên mất cặp nạng gắn liền với anh suốt 2 tuần nay (wtf??!!). Lúc về thì trời quá lạnh và anh cảm lạnh và về đến nhà anh gọi điện thoại lung ta lung tung và anh cóc nhớ anh nói gì với người ta và anh không quên nôn một bãi vào cái thùng rác mà anh đã chuẩn bị và anh yên lành đi vào giấc ngủ thật sâu mà suốt 2 tuần liền không bao giờ đến với anh. Sáng nay anh tỉnh dậy và cảm giác thật là vãi tuyệt vời. Anh thấy yêu đời hơn cả trước đây nữa.

Vì những lý do đó, anh gọi bia là người bạn mà anh, lũ đàn ông trên thế giới sẽ và mãi cần cho những lúc muốn sống thật với bản thân mình.

Vâng, xin cảm ơn đã đọc những dòng *đéo ra thể thống gì* của anh.

Biển

Phải có lý do gì thì khi buồn con người ta lại tìm đến biển chứ.

Biển dịu êm hay dữ dội, biển hiền hòa hay nóng nảy, biển êm hay thô ráp … như con người ta vậy. Con người có lúc vui lúc buồn, lúc giận lúc hờn, lúc yêu lúc ghét … như biển vậy. Con người và biển đồng điệu một cách kỳ lạ.

Khi không vui, người ta nhìn biển thật buồn, mênh mang như đôi mắt lạnh lẽo. Cho dù biển lúc đấy có dịu dàng đến mấy, người ta lại cứ nhìn ra rằng, biển im lặng như đồng cảm với nỗi buồn của người ta. Nhưng khi vui, nếu người ta tìm đến biển vào một ngày sóng dữ, bạo liệt, gió quất rát mặt, dù thế, người ta lại cứ đinh ninh rằng biển sôi nổi đấy, hiểu con người ta đấy, hòa cùng niềm vui của ta đấy.

Lúc buồn nhìn biển để thấy được vỗ về, rồi tưởng như chìm hẳn vào hằng hà đại dương để khép kín mình vào biển. Rồi nỗi cô đơn đó được lấp đầy rồi tan biến, con người ta lại như được sống dậy lần nữa.

Biển đẹp vào một ngày gió dữ, cát cuốn tung lên mù mịt, sóng bạc đầu trắng xóa, con người đứng trước cái hùng vĩ của thiên nhiên chợt thấy mình bé lại, bé hơn cả nỗi nặng nhọc đang mang trong người.

Trái tim đập nhanh hơn một nhịp

Khi bạn đứng trước người con gái mà bạn thương,
Con tim bạn sẽ đập nhanh bất thường.
Bạn sẽ run lên nhưng không phải vì lạnh,
Chỉ bởi vì nụ cười và cặp mắt long lanh.

Sớm nay

Sớm nay em đã ngủ dậy chưa?
Mây bồi hồi hạt mưa đi vắng
Ấm vàng hai ô cửa sổ nắng
Gió mát tung bay làn tóc xanh

Ở nơi đây bên anh im lặng
Có kẻ yêu chẳng nhận tình yêu
Mỗi buổi chiều
Khi hoàng hôn rơi rụng
Bước chân anh
Khao khát đến nhà em

Sớm nay em đã ngủ dậy chưa?
Đường đêm có dấu hài
Cửa sổ còn ánh mắt
Cánh hồng khẽ lay như muốn nhắc
Có một người lặng lẽ yêu em.

Bài thơ này sáng tác từ hôm 8 tháng 12 năm 2009, hôm nay lục lại, thấy hay hay nên post. Hồi đấy làm thơ suốt ngày, ra chiều giống nhà thơ lắm lắm, ha ha