Biển
by Vũ
Phải có lý do gì thì khi buồn con người ta lại tìm đến biển chứ.
Biển dịu êm hay dữ dội, biển hiền hòa hay nóng nảy, biển êm hay thô ráp … như con người ta vậy. Con người có lúc vui lúc buồn, lúc giận lúc hờn, lúc yêu lúc ghét … như biển vậy. Con người và biển đồng điệu một cách kỳ lạ.
Khi không vui, người ta nhìn biển thật buồn, mênh mang như đôi mắt lạnh lẽo. Cho dù biển lúc đấy có dịu dàng đến mấy, người ta lại cứ nhìn ra rằng, biển im lặng như đồng cảm với nỗi buồn của người ta. Nhưng khi vui, nếu người ta tìm đến biển vào một ngày sóng dữ, bạo liệt, gió quất rát mặt, dù thế, người ta lại cứ đinh ninh rằng biển sôi nổi đấy, hiểu con người ta đấy, hòa cùng niềm vui của ta đấy.
Lúc buồn nhìn biển để thấy được vỗ về, rồi tưởng như chìm hẳn vào hằng hà đại dương để khép kín mình vào biển. Rồi nỗi cô đơn đó được lấp đầy rồi tan biến, con người ta lại như được sống dậy lần nữa.
Biển đẹp vào một ngày gió dữ, cát cuốn tung lên mù mịt, sóng bạc đầu trắng xóa, con người đứng trước cái hùng vĩ của thiên nhiên chợt thấy mình bé lại, bé hơn cả nỗi nặng nhọc đang mang trong người.