Tôi trở lại Sài Gòn lần thứ hai trong đời vào một sáng sớm đẹp trời. Suốt 18 tiếng đồng hồ bó chân trên tàu hỏa với sự khô khan và lạnh lẽo của điều hòa nhiệt độ trên toa tàu. Sáng hôm đấy là một sáng nhẹ nhàng, Sài Gòn lúc 5 giờ sáng khá vắng vẻ, nhưng một điều lạ đó là hình như người Sài Gòn – người lao động, tôi đoán thế – uống cafe rất sớm thì phải. Người ta ngồi ở quán cafe rất đông, có lẽ họ cần chút kích thích để chuẩn bị cho một ngày lao động mệt mỏi sắp tới.
Chuyến đi này khác hắn với chuyến đi trước chỉ mới cách đây 2 tháng, hai cảm xúc khác biệt, hai tâm trạng khác biệt, nhưng tôi và em vẫn thế, chỉ khác ở cái nhìn giành cho nhau. Hai tháng trước tôi và em chỉ là cô giáo dẫn học trò đi thi, chỉ đơn giản thế thôi. Còn lúc này, em nằm cuộn tròn trong vòng tay tôi, cùng lắc lư theo mỗi nhịp rung lắc của chuyến tàu, trái tim tôi lúc đó có lẽ cũng rung lắc một cách thật lạ. Chúng tôi đã có một hành trình dài suốt nửa mảnh đất hình chữ S. Cái cảm giác hồi hộp và lo lắng trước đó một tuần vẫn vẹn nguyên, nhưng giờ em đang ở trong sự che chở của tôi. Chuyến tàu vẫn lao đi trong đêm, em lạnh và tôi càng ôm em chặt hơn. Tôi ngắm nhìn em ngủ với một cảm giác yên bình đến kỳ lạ, tôi chưa có cảm giác này trước đây bao giờ, dường như ở trong những góc khuất sâu thẳm trái tim tôi, một con người yêu thương khác xa với vẻ lạnh lùng (như em từng nói) đang trỗi dậy. Em ngồi đó, đầu khẽ gục lên vai tôi, tôi dang tay đỡ lấy cơ thể bé nhỏ của em, thỉnh thoảng tôi thì thầm vào tai em những lời yêu thương mà hiếm khi tôi dám nói, lúc đó em mở hé mắt và mỉm cười. Tôi như tan ra và hòa vào trong đôi mắt đen sâu thẳm đấy.
Sài Gòn hoa lệ chào đón chúng tôi bằng những ngày nắng gắt. Mục đích của tôi ở chuyến đi này chỉ đơn giản là muốn có thêm thật nhiều giây phút ở bên cạnh em. Những chiếc kim đồng hồ trên sân ga Sài Gòn, hay bưu điện thành phố, hay cửa hàng đồng hồ tại Diamond Plaza… tại tất cả những nơi chúng tôi cùng đi qua, chúng đang cùng điểm đến giây phút chúng tôi xa nhau, thời gian chỉ còn tính bằng ngày. Ngay trong tôi vào những lúc bên cạnh em cũng chẳng dám nhắc đến việc đó, tôi sợ rằng nếu nhắc đến thì khoảng thời gian chúng tôi ở bên cạnh nhau sẽ ngắn lại, sẽ trôi thật nhanh và chẳng mấy chốc tôi sẽ chẳng được cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn đó, ôm lấy cơ thể đó, nhìn vào đôi mắt đó, hôn lên đôi môi đó… Tất cả sẽ trôi vèo qua kẽ tay tôi nhanh thật nhanh, tôi sợ lắm cái ngày đó, nhưng nỗi sợ đó tôi chẳng dám nói lên thành lời.
Chúng tôi đã có những khoảng thời gian thật tuyệt vời bên nhau khi cùng nhau đứng giữa Sài Gòn này. Ở nhà thờ Đức Bà, dù không theo Thiên chúa giáo, khi em nắm lấy tay tôi lúc chụp ảnh, tôi đã nhìn thẳng lên một đấng linh thiêng và cao siêu nào đó, Thượng Đế hay một ai có quyền năng, tôi khẽ khàng cầu nguyện rằng chúng tôi sẽ mãi bên nhau. Ở giữa bưu điện thành phố, tôi chẳng dám nhìn vào đồng hồ vì không muốn thời gian chúng tôi ở bên nhau sẽ trôi tuột đi như từng phút từng giây mà chiếc đồng hồ đó lặng lẽ làm công việc của mình. Tôi nắm lấy tay em rồi dắt em qua những con đường đông đúc, tôi lại tự hỏi mình rồi đây khi tôi đi xa nơi đất khách quê người, ai sẽ dắt tay em qua những con đường đó, ai sẽ dắt em qua những khó khăn, chỉ mong rằng em đủ mạnh mẽ để tự bước đi và chờ tôi về dắt em qua cả cuộc đời này.
Những đêm ở khách sạn, khi em nằm trong vòng tay tôi, tôi cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ em, tôi cảm nhận được làn da em, cảm nhận được tình cảm của chúng tôi. Tôi ôm em, em ôm tôi, tôi chỉ muốn chặn được dòng thời gian để chúng tôi được ở trong vòng tay nhau mãi mãi, để khoảnh khắc đó là bất diệt. Đối với tôi, em là một điều gì đó thật quan trọng.
Năm ngày cùng nhau tại Sài Gòn nhanh chóng trôi qua còn nhanh hơn tưởng tượng. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã ở trên chuyến tàu trở lại cố đô. Lúc tàu chưa chạy, tôi đã thử đứng dưới sân ga và nhìn em qua cửa sổ toa tàu. Cái cảm giác hai con người chỉ nhìn được nhau qua tấm kính và chẳng mấy chốc cái nhìn đó sẽ trôi đến những thành phố xa lạ làm tôi buồn một nỗi buồn không diễn tả được. Em ngồi đó và nhìn tôi đứng dưới, hai vị trí của hai chúng tôi sẽ đổi lại cho nhau chỉ trong vòng có vài ngày nữa. Dù chỉ là một thoáng chốc thôi, chúng tôi nhìn sâu vào mắt nhau, cảm nhận được ánh mắt thật buồn của người kia. Tôi tưởng như bao nhiêu yêu thương của tôi giành cho em sẽ biến đổi thành một dạng nào đó, như nước mắt chẳng hạn. Tôi vội quay đi và châm thuốc. Điếu thuốc đắng nhất mà tôi từng hút trong đời. Chính lúc đó chứ không phải lúc nào khác, tôi biết rằng người con gái trước mặt tôi chính là người con gái sẽ cùng tôi bước tiếp chặng đường còn lại.
Tôi dập thuốc rồi lên tàu, chuyến trở về của chúng tôi còn ngắn hơn nhiều chuyến đi khác. Em vẫn dựa vào tôi, tôi vẫn ngắm nhìn em chìm trong giấc ngủ yên bình đó, dường như em đang mơ một giấc mơ thật đẹp. Tôi cũng thế, em chính là điều mà tôi hằng mơ ước từ lâu lắm rồi. Sài Gòn trôi qua sau lưng chúng tôi cùng rất nhiều những kỷ niệm đẹp mà tôi sẽ không bao giờ cho phép bản thân quên.
Sài Gòn chính là nơi đánh dấu cho tình yêu của chúng tôi, mãi mãi.
Tôi yêu em!