Stupid Boy

And it's no sacrifice, just a simple word. It's two hearts living in two separate worlds
February 4, 2010

tự dưng buồn

00h37’ ngày thứ 5 mùng 4 tháng 2 năm 2010

hôm nay là một ngày trái khoáy, khác với mọi ngày. Tối qua những 2h mới ngủ, sáng nay đã dậy lúc 6 rưỡi. Rồi ăn sáng, cafe xong xuôi lúc 8h 10 phút. Thế là khác với ngày thường, vốn dậy lúc 9h để cafe, hoặc dậy lúc 11 rưỡi để ăn trưa. Hôm nay 8h 10 cafe xong chả biết đi đâu, phóng lang thang 1 lúc rồi về. Nghe nhạc, rồi nghịch máy 1 lúc, hết buổi sáng. Buổi chiều ngủ đến 5h, tắm, ngồi nghịch máy tính đến 6h, đi cafe tối đến 7h15. Qua cote làm thêm chai bia. 9h kém 15 về nhà. Một ngày sắp kết thúc.

dạo này hơi hơi mất phương hướng, ngồi chả biết làm gì. Ngồi cafe cũng ngắm đường mãi đến mỏi mắt thì trả tiền đi về.

Nhiều lúc muốn nhắn tin/ gọi điện cho vài đồng chí để nói chuyện vui vẻ. Nhưng lại thôi, cơ bản vì cứ nhắn tin chắc gì có reply, mà mình thì chán nhất cái cảnh ngồi không ôm cái di động, mắt nhìn chằm chằm vào cái đèn tín hiệu, rồi chờ mãi mà chả thấy có tín hiệu tin nhắn.

Mà cũng nhiều lần nhắn tin rồi đấy chứ, nhưng cũng từng đấy lần hiếm có tin nhắn reply. Buồn thật. Mình biết là có thể lúc đấy đồng chí đấy có thể đang bận, để điện thoại ở đâu đấy, hết tiền … cơ mà mình không thể chịu được cái cảnh ngồi đợi trong tuyệt vọng đấy T__________T

mình điên mẹ nó rồi

tết nhất đến, ngồi cafe nhìn ra đường thấy bồ bịch chúng nó chở nhau đi vui vẻ quá, ngồi 1 chỗ thấy tủi thân ghê gớm, móa, ngày nào cũng cafe nhìn đường.

Thích đi chơi quá, nhưng chả có ai rủ đi nên chiều nào cũng đành ngồi 1 chỗ. Mà ngồi 1 chỗ tất sinh ra suy nghĩ điên loạn, lúc đấy thì éo kiếm soát được hành vi nữa – như lúc này: lảm nhảm, lảm nhảm.