Vốn con người sinh ra thì đã bị ràng buộc bởi tình yêu, bố mẹ, ông bà, cô dì chú bác. Lớn hơn chút nữa thì bạn bè. Lớn nữa thì người yêu… Nói về người yêu thôi nhé.
Kể ra thì mình chưa từng trải nhiều lắm trong tình trường, chỉ đơn giản là thích một ai đó, rồi tìm cách chứng tỏ tình cảm, rồi người ta nhận ra, rồi từ chối mình. Vậy là một người đi qua đời mình. Mà giờ ngồi đếm lại thì chắc phải 4 bàn tay mới đủ số người này. Có thể nói là kinh nghiệm yêu đơn phương của mình thì mình tự hào là éo sợ bố con thằng nào cả. Hoa hả? Tặng nhiều không kể xiết, cứ thích ai là tặng hoa, cóc thích cũng tặng cho vui.
Thậm chí mình tin tưởng rằng mình có khả năng nhận ra một người ghét (không thích) mình còn nhanh hơn là nhận ra mình có thích người ta hay không. Đấy kinh dị thế cơ đấy.
Giờ bàn đến thái độ khi yêu thương người khác, để nghĩ xem mình yêu thương người khác kiểu gì? Vốn theo chủ nghĩa hòa bình, thậm chí hơi nhát gan. Có thể nói rằng mình chưa mấy khi mở miệng bảo thích người khác cả. Cứ thích, rồi chứng tỏ, rồi khi bị từ chối thì lặng lẽ quay về. Kiểu đấy hơi có vẻ thiếu sức sống, nhưng mà mình toàn làm thế T___T Đôi khi vừa nhảy vào đã lại nhảy ra ngay, vì nhận ra cái khoảng cách giữa mình và người ta quá xa xôi. Đôi khi người ta vô tình hay cố ý cho mình biết rằng người ta đã có đối tượng. Vậy là mình lại rút luôn. => Đây là trường hợp mình thích người ta.
Còn yêu là cái gì thì mình chưa biết rõ lắm, chỉ biết rằng khi đã yêu, yêu thực sự ấy, thì khi chia tay hay có rạn nứt mối quan hệ giữa hai người. Chắc chắn mình sẽ không thể ngồi yên được. Liệt kê vài điều mà mình biết, đây là trường hợp bị từ chối : nhắn tin hỏi thăm hơi nhiều, cố gắng bình ổn hóa mối quan hệ bằng mọi phương pháp, theo dõi và cử spy theo dõi nhất cử nhất động, cố chứng tỏ mình là một người cao thượng, gây rối một chút, thậm chí sẽ tỏ ra hơi đáng thương hại một chút (bệnh tật, tâm trạng, thái độ học hành, tự hành hạ bản thân)… Vậy thì như thế có tác dụng gì? Người từ chối sẽ như thế nào? Lại liệt kê (chưa từng trải): trả lời tin nhắn nhát gừng cho có, chưa quen với mối quan hệ vừa được bình ổn hóa (nhưng sau này chắc sẽ quen), hơi khó chịu với sự theo dõi, hơi thương hại và tự dằn vặt bản thân vì đã làm người ta buồn (mình biết có người còn tự bảo bản thân là ÁC)
Đại khái là thế. Nói về kẻ si tình thì có lẽ nói đến sáng mai cũng chưa hết. Nhưng nếu là mình, mình sẽ hành động khác: mình chấp nhận sự thật vì mình quan niệm rằng yêu là mong người mình yêu được hạnh phúc, cho dù người đó không đứng cạnh mình trong lễ cưới. Yêu vốn ích kỷ, người đang yêu cũng ích kỷ, một vài hành động sau này khi nhìn lại sẽ bị nhận ra rằng quá trẻ con. Mình sẽ cố làm bạn với người ta, nếu lúc đấy người ta vẫn khó chịu, ok, một thời gian sau sẽ lại thử kết bạn lại xem sao, nếu vẫn chưa, lại đợi tiếp, chỉ sợ lúc đấy cơn bão các quan hệ mới đã cuốn ta đi mất.
Nhiều kẻ si tình tự trách bản thân rằng đã đánh mất 1 nửa của mình, họ cứ nghĩ rằng yêu tức là duy nhất. Mình thì mình không nghĩ vậy, yêu rồi lập gia đình, sinh con đẻ cái, rồi chết… thấy có quen không, mình nghĩ cái vòng đấy chính là sự chọn lọc tiến hóa. Chính mình cũng không hiểu rõ lắm, nhưng đại ý là yêu cũng là sự chọn lọc. Tại mỗi thời điểm nhất định, một người có thể không yêu, hoặc yêu duy nhất một người. Cái quá trình chọn lọc bắt đầu hoạt động, người ta bắt đầu tìm hiểu nhau, thích nhau, tiếp tục tìm hiểu, yêu nhau, tiếp tục tìm hiểu. Nếu chọn lọc tốt, hai người có thể đến với nhau, lập gia đình, sinh con đẻ cái… Nếu chọn lọc sai, hai người chia tay nhau để mỗi người tiếp tục đi tìm một nửa của mình, tiếp tục chọn lọc. Vậy là tình yêu duy trì khắp nơi như chính quá trình tiến hóa.
Thời gian giống như mưa vậy, có tác dụng gột rửa, mọi lỗi lầm hay buồn đau trong quá khứ qua thời gian rồi cũng sẽ lành, thỉnh thoảng để lại vết sẹo nhưng đấy là để nhắc đến một điều không dễ quên. Mọi chuyện rồi cũng sẽ tốt đẹp cả thôi.
Yêu như chưa bao giờ yêu, để mỗi khi nhìn lại nhận ra có một thời đã yêu như thế.
Nhắn nhủ tí với vài người.